Friday, September 22, 2017

AZ Music Player Privacy Policy

AZ Music Player is an application for Android to search and play audio format files inside Phone's Storage. We try to keep it safe for you and protect your personal privacy.

Personal information
In this app, we do not collect personally identifiable information from users. It means we do not collect information such as name, phone number, email, location ... or sell any information collect from this app to third-party.

Advertising
In current version, we do not include ads in this app. 

Wednesday, January 18, 2017

Mẹo thi bằng lái xe máy A1

Với những người có trí nhớ tốt thì việc học thuộc bồ đề 150 câu hỏi thi bằng lái xe máy A1 là điều rất dễ dàng, nhưng với phần còn lại thiếu thời gian để học vì vẫn đề công việc và học tập thì đó thực sự là một thử thách. Thực ra đề thi bằng lái xe máy A1 hiện nay đều có những quy tắc lồng ghép trong đó, nắm được những quy tắc này những người bình thường nhất cũng có thể áp dụng và thi qua.


Đề thi lý thuyết lái xe có 20 câu tất cả, và phải trả lời đúng 16 câu trở lên thì mới qua được vòng thi lý thuyết. Dưới đây là video hướng dẫn mẹo thi lý thuyết.


Thursday, January 5, 2017

Sinh Viên Bách Khoa Thất Nghiệp Và Thực Trạng


Thi đậu đại học là ước mơ của phần lớn các bạn sinh viên phổ thông với suy nghĩ rằng phải học đại học (đặc biệt là các trường tên tuổi như Ngoại Thương, Bách Khoa, Kinh Tế Quốc Dân, Xây Dựng) thì sau mới có tương lai, mới có sự nghiệp và thu nhập tốt. Nhưng nhiều người vẫn suy nghĩ cứ vào được đại học là được rồi mà có tự đặt câu hỏi : "Học xong thì làm gì ? xin việc ở đâu ?".

thất nghiệp

Tuy nhiên đời éo như mơ, hiện nay phần lớn sinh viên khi ra trường thường không thể kiếm được một công việc đúng chuyên ngành học, và phải chấp nhận kiếm một công việc tạm thời nào đó để duy trì cuộc sống và chờ cơ hội xin được một công việc ổn định với thu nhập tốt. Đó là các công việc không cần đến bằng cấp như: Phục vụ tại các quán café, quán ăn hay làm nhân viên chăm sóc khách hàng, gia sư, chạy xe ôm grab…  Những công việc đó lương rất thấp và không đủ ăn nhưng không làm thì lấy gì mà sống, tìm được việc ổn định cũng không phải dễ.
Rất nhiều công ty đa cấp, trung tâm tuyển dụng việc làm lợi dụng tâm lý các sinh viên mới ra trường lợi dụng tâm lý tìm việc bằng mọi giá để lừa gạt tiền bạc công sức của các bạn trẻ để làm những công việc không có thật hay phải làm việc không lương.

Chị Linh khoa sinh viên trường ĐH Hà Nội vừa tốt nghiệp nhưng vẫn xin ở lại kí túc để tìm việc làm, chị chia sẻ: “Mình đã nộp tổng cộng 6 hồ sơ vào các công ty tuyển dụng. Họ bắt đóng lệ phí xét tuyển là 100.000đ, một thời gian sau họ bảo mình đã trúng tuyển tuyển vào làm nhưng phải đóng thêm nửa tháng lương đầu bằng tiền mặt luôn để đặt cọc. Mình sợ quá chả dám đóng thêm tiền nữa, đành bỏ để đợi cơ hội khác vậy”.

Thất nghiệp ấy không chỉ xảy ra với các sinh viên học kém mà thậm chí cả những sinh viên tốt nghiệp bằng giỏi vẫn đang khóc dở mếu dở loay hoay tìm việc, các công ty lúc nào cũng chất đống  hồ sơ xin việc. Nhiều bạn sinh viên vì không thể xin được việc phù hợp với ngành học mà quyết định học tiếp cao học với hy vọng có tấm bằng thạc sĩ sẽ dễ xin việc hơn.

Một số khác thì chọn rèn luyện thêm một số kĩ năng như Ngoại Ngữ mà phổ biến nhất là Tiếng Anh, kĩ năng mềm như thuyết trình, làm việc nhóm để tăng cơ hội được lọt vào mắt xanh của các nhà tuyển dụng.

Theo thống kê của bộ giáo dục và đào tạo thì chỉ có khoảng 60% sinh viên tốt nghiệp ra làm đúng chuyên ngành. Một con số rất đáng báo động, nhưng cũng là tín hiệu tốt cho thấy tâm lý đã học gì là phải làm đó đang dần thay đổi, cần chú trọng nhiều vào kĩ năng và kinh nghiệm hơn là bằng cấp.

Wednesday, January 4, 2017

Sinh Viên Bách Khoa Thất Nghiệp và Đâu Là Nguyên Nhân ?

Theo số liệu của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội thì hiện nay Việt Nam có gần 200 000 cử nhân thất nghiệp và con số đó vẫn đang ngày một tăng lên. Với những trường thuộc khối ngành kinh tế thì chuyện thất nghiệp đã không còn gì xa lạ trừ một số trường có tên tuổi như đại học Ngoại Thương. Tuy nhiên với những sinh viên theo học ngành kĩ thuật vốn có truyền thống dễ xin việc nhưng tình hình cũng ngày càng trở nên bi đát.

sinh viên bách khoa thất nghiệp

Đại Học Bách Khoa Hà Nội lâu nay vẫn được coi là trường dẫn đầu khối ngành kĩ thuật cũng không thoát khỏi tình trạng này.
Một cựu sinh viên Bách Khoa nay đã trên 30 tuổi nhưng sự nghiệp vẫn chẳng đâu vào đâu chia sẻ : Sau khi tốt nghiệp thì tôi tiếp tục lên cao học cũng tại đại học Bách Khoa Hà Nội và đi làm thêm trong thời gian học nhưng lương rất thấp và không đủ trang trải cuộc sống. Tôi đã hy vọng rất nhiều nhưng mọi thứ không như mong muốn nên đã nghỉ làm, nhưng sau một tháng vẫn chưa thể tìm được việc mới. Ở cái tuổi mà đáng lẽ người ta đã có sự nghiệp, gia đình vui vẻ rồi nhưng tôi vẫn chẳng có gì cả, không công việc, không gấu. Thật là hạnh phúc đến chua xót, có ai có thể nói cho tôi biết tại sao tao lại lâm vào hoàn cảnh này trong khi bọn bạn cùng học mọi thứ đã ổn định hết mịa nó rồi.

Một hàng xóm của Bách Khoa là đại học Xây Dựng cũng không khá hơn là mấy. Trung từng là thủ khoa thi đỗ đại học xây dựng với số điểm là 28.5, sau khi tốt nghiệp Trung xin được vào một công ty xây dựng có tiếng mà nhiều người mơ ước, thế nhưng 3 năm sau công ty rơi vào khủng hoảng và thường xuyên bị nợ lương. Nhiều lúc nghĩ nản bỏ mịa muốn tìm công ty khác nhưng nghĩ thời buổi kinh tế khó khăn này kiếm đâu ra việc tốt ở một công ty xây dựng. Nhưng không thể sống mà không có lương mãi đương, Trung quyết định chạy xe ông để kiếm thêm thu nhập và vẫn bám lấy công ty.

Lối học thiên về bằng cấp và thiếu kĩ năng thực tế, chương trình đào tạo không sát với nhu cầu doanh nghiệp cũng là nguyên nhân dẫn tới thực trạng này, thêm nữa tình hình kinh tế không được thuận lợi khiến cho vấn đề càng trở lên trầm trọng. Các doanh nghiệp để cắt giảm chi phí phải cắt giảm số lượng nhân viên nên sẽ ưu tiên hơn vào chất lượng và cần những người có khả năng làm được việc luôn để đỡ tốn chi phí đào tạo.

Sunday, January 1, 2017

Tâm Lý Học Con Người Phần 5 : Thuật Thôi Miên Và Cách Thôi Miên Đơn Giản


Sự phân chia của trí óc

Cuộc đời của bạn được điều khiển bạn 3 phần của trí tuệ : ý thức, tiềm thức vô thức. Nhưng không có sự phân chia rõ ràng giữa tiềm thức và vô thức nên ta tạm coi nó là một. Ý thức và tiềm thức cùng hoạt động và phối hợp với nhau để hình thành trí óc của chúng ta với các vai trò khác nhau. Ý thức là phần trí tuệ dựa trên lí trí của chúng ta, còn tiềm thức là trí tuệ của cảm xúc.

Khi bạn tạo ra một sự thay đổi diễn ra trong tiềm thức, nó rất dễ dàng và tự nhiên mà không phải gặp quá nhiều rào cản như một quyết tâm thay đổi bởi ý thức. Thuật thôi miên giúp cho chúng ta có thể viết trực tiếp một chương trình hoạt động trong tiềm thức để tạo ra được sự thay đổi mà mình mong muốn mà không cần thông qua ý thức.

cach thoi mien
thoi mien


Bí mật của ý chí

Bạn đã bao giờ thử dùng ý chí của mình để loại bỏ một thói quen xấu và xây dựng một thói quen mới như việc dừng hút thuốc hay ngừng ăn một loại thực phẩm ưa thích. Và câu trả lời thường là bạn sẽ thất bại. Bộ não chúng ta hoạt động theo kiểu càng cấm thì càng cứ, Nếu một ai đó nói với bạn "Mày không được nghĩ đến chuyện tình dục", thì bạn có thể đoán được hình ảnh nào sẽ hiện lên trong đầu bạn rồi đó. Do đó đừng nói "không được" mà cần tạo ra một sự thay đổi thực sự trong tiềm thức.

thuat thoi mien
thoi mien ma


Thuật thôi miên hoạt động như thế nào ?

thôi miên hoạt động bằng cách tác động trực tiếp vào tiềm thức của bạn và sử dụng sức mạnh của nó để đạt được mục tiêu bạn muốn thiết lập cho bản thân mình. Thôi miên là trạng thái tự nhiên nhất của sự tập trung thư giãn mà cho phép bạn can thiệp trực tiếp vào tiềm thức của mình. Nhà thoi mien sẽ tìm cách đưa bạn vào trạng tháng này và sau đó ra lệnh trực tiếp cho nó, nhờ đó bạn có thể làm được những việc và ở điều kiện bình thường mình không thể làm như cai rượu hoặc chữa khỏi một căn bênh nào đó. Co nhiều cach thoi mien khác nhau, ngoài ra bạn cũng có thể tự thôi miên chính mình bằng phương pháp "Tự Kỷ Ám Thị", đó là thuật thôi miên bằng cách lặp đi lặp lại trong đầu mình một khẳng định nào đó tới khi nó ngấm vào tiem thuc thì mới thôi. Để hiểu rõ hơn về điều này chúng ta hãy theo dõi ở những phần sau.



Friday, December 30, 2016

Tâm Lý Học Con Người Phần 4 : Sức Mạnh Tiềm Thức Và Thành Công Của Con Người

Tiềm thức phục vụ bạn như một loại dịch vụ vậy, nó hoạt động ngày đêm để duy trì cuộc sống của bạn từ duy trì nhịp đập của tim, tiêu hóa, trao đổi chất ... giống như bạn đang làm việc để duy trì sự tồn tại của một quốc gia vậy. Và khi bạn yêu cầu một thứ gì đó thì nó sẽ lục tung trí nhớ lên để lấy thứ đó ra cho bạn. Ví dụ như khi bạn nghĩ về một cái xe hơi thì tiềm thức sẽ tìm các thông tin và hình ảnh liên quan để giao cho ý thức của bạn. Nhưng đôi lúc nó cũng hoạt động không được tốt và kết quả không như mong muốn. Đó là một cuộc đối thoại diễn ra ngay bên trong đầu bạn, bạn tự nói chuyện với chính bản thân mình, thật thú vị phải không. Nhưng sức mạnh của tiềm thức lớn hơn rất nhiều những gì bạn có thể thấy đó, nó là cánh cửa để mở ra những giới hạn mới cho khả năng của con người. Và để đạt được thành công thì điều khiển được tiềm thức cũng là một vấn đề quan trọng.

Sức Mạnh Của Tiềm Thức


Một trong những cách để để điều khiển được tiềm thức là khẳng định với chính bản thân mình bằng những câu nói tích cực chỉ vài phút mỗi ngày. Chẳng hạn như "tôi có thể làm tốt hơn khả năng của mình hiện nay" ... Đây là cách để làm cho tiềm thức tin rằng đó là điều nó cần phải làm và sẽ hành động để giúp bạn đạt được điều đó.

Nói tóm lại, nếu tiềm thức tin và điều gì đó thì nó sẽ giúp bạn đạt được điều đó. Tác động của nó lớn đến nỗi ông tổ của ngành tâm lý học Mỹ cũng phải thốt nên rằng nó là phát kiến quan trọng nhất trong hàng chục năm. Trí óc bạn giống như tảng băng trôi vậy, phần không nhìn thấy được to lớn hơn nhiều so với phần bạn có thể thấy, Khi bạn tập viết chữ, bạn phải học cách điều khiển tay làm sao để hình thành các nét chữ, khi bạn làm điều đó đủ nhiều thì đến một lúc nào đó sự khéo tay của bạn trở thành một chương trình trong tiềm thức khiến cho bạn không thể viết sai nổi nữa. Tất cả những kĩ năng bạn học được sẽ dần dần trở thành các chương trình trong tiềm thức. Nếu bạn hỏi một thằng có thể đánh máy với tốc độ 100 từ / phút về vị trí các phím chữ thì chưa chắc bọn nó đã nhớ ra đâu.

Bristol đã viết trong cuốn "ma thuật của niềm tin" rằng "khi ý thức là nguồn gốc của tư tưởng thì tiềm thức là nguồn gốc của sức mạnh". Nó vẫn hoạt động kể cả khi bạn đang ngủ, và bảo vệ tính mạng cho bạn mỗi khi có nguy hiểm xảy ra. Chính những chương trình trong tiềm thức sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thành công và thất bại của bạn. Nó không quan tâm đến đúng sai, tốt xấu nên hãy cẩn thận với niềm tin của bạn có đi đúng hướng hay không. Nếu trong đầu bạn lúc nào cũng nghĩ về bệnh tật thì có thể tiềm thức sẽ tin và giúp bạn thường xuyên bị bệnh và bạn lại đổ lỗi cho số phận của mình. Đó là một điều kì diệu, có thể bạn đã từng có lần nghĩ nát óc về một bài toán mãi không ra và ngủ thiếp đi, đến sáng hôm sau thức dậy đột nhiên bạn lại tìm ra được lời giải

Hãy suy nghĩ và tưởng tượng về người và bạn muốn trở thành, nuôi dưỡng ước mơ và biến nó thành một chương trình trong tiềm thức. Nó sẽ hành động để giúp bạn, còn nếu bạn đánh mất niềm tin vào chính mình thì coi như hết hy vọng.



Thursday, December 29, 2016

Tâm Lý Học Con Người Phần 3 : Bản Ngã Tự Ngã Siêu Ngã Và Nhân Cách Con Người

Nhà tâm lý học người Áo gốc Do Thái Sigmund Freud (người khai sinh ra ngành phân tâm học) trong quá trình nghiên cứu và điều trị các bệnh tâm lý của con người, ông đã khái quát lên một lý thuyết mới về cấu trúc của nhân cách con người. Theo lý thuyết này thì Freud phân chia cấu trúc tinh thần của con người thành 3 bộ phận là Bản Ngã (Id), Tự Ngã (Ego) Siêu Ngã (Super Ego). 3 bộ phận này tương ứng với 3 tầng của nhân cách con người. Bản Ngã là phần tối tăm nhất và gắn liền với các hoạt động vô thức, vì một lý do nào đó mà những cảm xúc của người đã không những bị giấu kín với người khác mà còn giấu kín với chính bản thân người đó, đây là căn nguyên của rất nhiều vấn đề tâm lý mà chúng ta gặp phải. Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào những khái niệm này.

Sigmund Freud
Lý Thuyết Nhân Cách Con Người


Bản Ngã - Id

Bản Ngã là cấp độ thấp nhất và cũng là bộ phận sơ khai nhất của nhân cách con người, đó là thứ mà chúng ta kế thừa từ tổ tiên khi còn là động vật của loài người, nơi chứa đựng những bản năng gốc của con người và hoạt động trên nguyên tắc tính dục hay là khoái cảm. Theo Freud, Bản Ngã là phần nhân cách tối tăm và không thể chạm tới được của con người, nó là sợi dây giúp ta đi ngược tới quá khứ thú vật của loài người và nó hoàn toàn vô thức, đã có từ ngay khi con người được sinh ra và có tính di truyền. 

Để hiểu được về Id, cách trực quan nhất là nhìn vào một đứa bé, khi nó đói thì nó sẽ đòi ăn bất kể điều gì đang xảy ra, và khi không được đáp ứng thì nó sẽ khóc. Bản Ngã cũng hoạt động theo cách tương tự như vậy, Khi nó muốn một thứ gì đó nó sẽ tìm mọi cách để đáp ứng, ít nhất là bằng cách tưởng tượng. Nếu không được thỏa mãn nó sẽ trừng phạt cơ thể chúng ta bằng nhiều cách, từ sinh ra những cảm xúc tiêu cực khiến chúng ta khó chịu đến cả việc đổ bệnh. Những cảm xúc đau khổ, lo âu mà mỗi người gặp phải trong cuộc sống cũng từ cái thằng này mà ra. Theo Freud thì Id mù quáng, tham lam và tàn ác, mục đích duy nhất của nó là thỏa mãn các ham muốn mà đéo thèm quan tâm tới hệ quả, với bản ngã thì giá trị đạo đức như thiện ác, tốt xấu về cơ bản là không tồn tại.

Tự Ngã - Ego

Khi mới sinh ra, một đứa trẻ mới chỉ có phần nhân cách duy nhất là Id, nhưng theo thời gian dưới tác động của môi trường sống id dần phân rã và xuất hiện thêm thành phần mới là Tự Ngã - Ego. Ego được dẫn dắt và điều khiển bởi các quy tắc để thích nghi với môi trường sống, do đó nó mâu thuẫn với nguyên lý tính dục của Id. Vì các ham muốn của Id là không giới hạn và không thể đáp ứng được nên Ego phải chiếm quyền điều khiển cơ thể và ngăn cản các ham muốn vượt quá khả năng và mâu thuẫn với quy tắc xã hội, điều này giúp giữ cho chúng ta bảo toàn mạng sống và tránh phạm pháp, nhưng không phải lúc nào Ego cũng thành công nếu những ham muốn của Id quá mạnh. Tuy nhiên cuộc chiến của Tự Ngã và Bản Ngã cũng là khởi nguyên của bệnh tâm thần, trầm cảm ... và ảnh hưởng trầm trọng tới nhân cách khi mà những cảm xúc bị kìm hãm và dồn nén.

Siêu Ngã - Super Ego

Siêu Ngã là mức độ cao hơn cả của nhân cách con người, nó là tập hợp các quy tắc, kiến thức, ... học được từ môi trường, gia đình, xã hội ... nó cũng là nơi chứa đựng lương tâm. Siêu Ngã là những chuẩn mực cho Tự Ngã - Ego đối chiếu, hành động. Khi Id vi phạm những nguyên tắc của Siêu Ngã thì lúc đó chúng ta có cảm giác tội lỗi. Và sau cùng, Siêu Ngã cũng thuộc về vô thức.

Khi cả Id, Ego và Super có thể hòa hợp với nhau thì đó là lúc chúng ta đang ở trong trạng thái hạnh phúc, Ngược lại, chúng ta ở trong trạng thái rất thê thảm. Freud từng nói : "tất cả mọi loại bệnh về tinh thần, đều là biểu hiện của những rối loạn sinh lý". Không thể cho rằng những rối loạn này do đổ vỡ trong chuyện tình cảm mà ra, mà dấu hiệu của nó có thể đã xuất phát ngay từ thời thơ ấu với những mặc cảm tính dục. Vì các quy tắc mà gia đình, xã hội áp đặt lên mà mỗi con người bằng cách này hay cách khác buộc phải kiềm chế các ham muốn và cảm xúc của mình, và dần dần chất chồng các nỗi đau "dồn nén", những dồn nén từ thời ấu thơ là sâu sắc và khó có thể chữa khỏi nhất, thậm chí có thể đã biến mất khỏi ý thức và rơi vào vùng quên lãng sâu trong vô thức. Những người bệnh thường cố gắng che đậy những dồn nén này và nhiệm vụ của người bác sĩ tâm lý là phải để người bệnh bộc lộ ra những dồn nén đó.

Trở lại với Id, nó là nơi phát sinh của rất nhiều vấn đề về tâm lý nhưng cũng là cội nguồn của mọi sự sáng tạo, trí tưởng tượng, tôn giáo, nghệ thuật, những phát minh và những khả năng phi thường của con người dựa trên sự phát sinh năng lượng tính dục. Id là thứ không thể kiếm soát nhưng cũng là thứ mạnh mẽ nhất mà con người có.



Tuesday, December 27, 2016

Tâm Lý Học Con Người Phần 2 : Những Khuôn Mẫu Cư Xử

Bạn có biết có những người mà lúc nào cũng đến muộn không ? Mathews từng chơi tennis với một anh chàng luôn đến trễ. Họ định chơi tennis trước trước trước giờ đi làm ở sân hilton. Mathews nói với anh ta : "David, chúng ta sẽ chơi tennis vào đúng 7h sáng mai nhé, nếu ai đến trễ sẽ bị phạt 10$". Và rốt cuộc anh ta vẫn tới trễ và từ đó David không bao giờ đến chơi tennis nữa.

David thực sự không hề muốn tới trễ nhưng bên trong tiềm thức của anh ta đã có một chương trình được viết sẵn bảo với David rằng "Mày lúc nào cũng là kẻ đến muộn" và cuộc đời anh ta cũng hoạt động theo theo cách y như vậy. Nếu một ngày đẹp trời nào đó David đột nhiên dậy sớm và có thể đến đúng giờ thì chương trình bên trong tiềm thức của anh ta sẽ lại tìm ra một lý do gì đó khiến anh ta đến trễ như là quên chùm chìa khóa, đụng phải một cái cây ... và rồi cuối cùng David lại đến muộn.

Khuôn mẫu bi kịch


Có rất nhiều người mang khuôn mẫu này, cuộc đời họ là một chuỗi những bi kịch dài. Khi bạn gặp họ ở đâu đó và hỏi rằng "Anh vẫn ổn chứ" thì ngay tức khắc họ sẽ trả lời con chó vừa mới bị ngộ độc, cái ti vi gặp trục trặc hay bà vợ lại vừa làm một điều gì đó ngu ngốc. Mỗi khi cuộc đời họ diễn ra một cách tốt đẹp thì ở đâu đó trong tiềm thức có tiếng nói bảo họ rằng "Này, thế là không ổn đâu, mọi việc không thể đơn giản thế được" và ngay sau đó, mọi điều gì đó tồi tệ này xảy ra, và họ nghĩ "thế mới đúng, mọi việc lại bình thường rồi".

Khuôn mẫu tai nạn 


Một số người luôn gặp phải tai nạn, từ ngã cầu thang, tai nạn xe hơi ... Tôi biết một cô gái trong vòng 20 năm đã thay đến 5 cái xe hơi, cô ta nói cứ mỗi lần mua xe mới thì sau vài hôm lại tông và đâu đó hoặc ai đó đâm và đuôi xe, sau vài lần như thế cô ta không thèm mua xe mới nữa.

Khuôn mẫu bệnh hoạn


Có những người luôn luôn ốm yếu, năm nào cũng phải ốm nặng hoặc cảm lạnh vài lần, và có những người mỗi khi có một sự kiện lớn gì đó là lại đổ bệnh. 

Khuôn mẫu lộn xộn 


Một vài người luôn lộn xộn, nếu bạn tới bạn làm việc của họ và có lòng tốt muốn dọn dẹp cho họ, thì chỉ cần 30 phút họ ngồi vào bàn, mọi thứ lại trông như một đống rác. 

Khuôn mẫu tôi chỉ đủ sống


Đối với hình mẫu này, mỗi khi họ có cơ hội nào đó để đổi đời thì bằng cách này hay cách khác họ sẽ lại để vuột mất cơ hội đó và cuộc sống lại trở về như cũ. 

andrew matthews
Đời Thay Đổi Khi Chúng Ta Thay Đổi


Những mẫu tích cực


Mẫu tiêu cực nhiều như vậy liệu có mẫu nào tốt không ? Bạn có biết có những người luôn có mặt đúng nơi và đúng lúc không, họ đầu cơ kinh doanh khi cơ hội vừa đến và bán nhà ngay trước khi có cái nhà tù được xây gần đó. Và bạn nghĩ làm sao họ làm được như vậy nhỉ, ước gì tôi may mắn bằng nửa họ. Có mặt đúng nơi và đúng lúc cũng là một mẫu tích cực. 

Thay đổi khuôn mẫu


Nếu được chọn thì tôi dám cá ai cũng sẽ chọn cho mình những mẫu tích cực, vậy còn những mẫu tiêu cực ai cũng muốn tránh thì phải làm sao ? khi nào thì chúng mới chấm dứt ? Câu trả lời là "Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi". 

Tuy nhiên mọi thay đổi đều có thử thách và không phải ai cũng có thể thay đổi được. Hãy suy nghĩ thật nghiệm túc trước khi đưa ra một quyết định thay đổi.


Tâm Lý Học Con Người Phần 1 : Ý Thức, Tiềm Thức Và Vô Thức - 3 Trụ Cột Của Não Bộ

Đã bao giờ bạn tự hỏi chính bản thân mình rằng tại sao khi đang đi trên đường bạn đang mải suy nghĩ về tên sếp khó tính ở công ty hay những câu chuyện phiếm với những người đồng nghiệp rồi đột nhiên bạn dừng lại và nhận ra là mình đã về đến nhà, khi bạn đi ngủ bạn có nghĩ đến việc làm thế nào để thở không ... bạn đâu cần phải ý thức khi làm những việc đó phải không nào. Vậy nếu bạn không làm thì ai làm đây. Thật là khó hiểu phải không ?

Rất may là một nhà tâm lý học người Áo tên là Sigmund Freud đã dày công nghiên cứu để đưa ra cho chúng ta một câu trả lời, và khám phá ra 3 cấu thành của tâm lý con người về mặt logic, đó là ý thức, tiềm thức và vô thức. Trí óc của chúng ta giống như một tảng băng trôi, phần chúng ta có thể nhìn thấy được là ý thức, và một phần rất lớn chìm sâu dưới nước mà chúng ta không thể thấy được là tiềm thức và vô thức. Nhưng cái phần không nhìn thấy được này lại chịu trách nhiệm với hầu hết những gì chúng ta đạt được trong cuộc sống, kể cả niềm vui, hạnh phúc và nỗi buồn. Bây giờ chúng ta sẽ đi sâu hơn vào những khái niệm này.

Tiềm Thức
Tâm lý con người giống như tảng băng trôi

Ý Thức 

Ý thức là phần suy nghĩ dựa trên lập luận logic của bạn, nó là thứ giúp cho loài người trở nên khác biệt với các loài động vật, là thứ giúp bạn đưa ra những quyết định dựa trên những quy tắc bạn học được từ cuộc sống và phản kháng lại những điều sai lệch với những quy tắc này. Khi sinh ra về cơ bản chúng ta chưa có ý thức mà chúng được nào vào não bộ trong suốt cuộc đời 

Tiềm Thức và Vô Thức

Có nhiều người cho rằng tiềm thức và vô thức là một, nhưng chúng vẫn có những sự khác biệt nhất định. Tiềm thức là những phần tâm trí nằm bên dưới mà bình thường bạn không thể nhận ra được, chúng kiểm soát các hoạt động để duy trì sự sống của chúng ta như việc thở hay những cảm xúc vui buồn giận hờn hoặc những kiến thức được tích tụ từ rất lâu của chúng ta. Nhưng khi cần thì những phần tâm trí này vẫn có thể xuất hiện trên sân khấu của ý thức như là việc nhớ lại một thứ gì đó mà chúng ta đã quên là đời nào rồi. Còn Vô Thức là phần tối tăm, bị chôn vùi sâu nhất trong não bộ của chúng ta, dù có nào cách nào cũng không thể lôi ra được.


Có thể ví ý thức của chúng ta như cánh buồm định hướng cho ta tiến về phía trước còn tiềm thức mái chèo đẩy chúng ta đi. Nếu cánh buồn chỉ hướng sai thì chiếc thuyền sẽ đâm đầu vào đá còn mái chèo quá yếu thì cũng không thể đi được. Tiềm thức hoạt động giống như một cỗ máy được lập trình, nó không cần biết đúng sai mà chỉ làm theo những gì nó được hướng dẫn, nhưng nó cũng cánh cửa mở ra những khả năng vô hạn của con người. Còn làm sao để lập trình được cho tiềm thức thì chúng ta sẽ tìm hiểu ở những bài viết tiếp theo. 

Tâm lý học là một thứ gì đó tưởng như rất phức tạp nhưng lại hiện hữu ngay trong chính bản thân mỗi con người, 

Trong bạn lúc này là sức mạnh để làm những việc mà bạn không bao giờ nghĩ mình có thể làm được.
Bạn sẽ có được nguồn sức mạnh này ngay khi bạn thay đổi niềm tin của mình.

Thursday, April 3, 2014

Tôi sinh ra không phải để làm một người tầm thường

Người xưa nói: “Trông mặt mà bắt hành dong”, nhưng có lẽ đến nay câu nói đó không hoàn toàn chính xác nữa rồi. Bản chất con người là tổng hòa những tính cách phức tạp mà bạn không thể nào phán đoán, nhận xét chỉ thông qua vẻ bể ngoài của họ được…

Người Việt có tính tò mò và thích đưa ra phán xét của mình đối với người khác. Điều này không hề xấu, nhưng nếu quá đà quả thực chẳng tốt chút nào. Thử tưởng tượng xem, trong một giờ học, cứ có bạn nào đứng lên phát biểu bài là y như rẳng những kẻ ngồi dưới sẽ “ném” cho họ lời phán xét không một chút tiếc thương, bất kể là tốt hay xấu. Từ đó mới suy ra cái tính nói xấu sau lưng, thích trọc gậy bánh xe của người Việt.

Ở đây tôi không có ý “vơ đũa cả nắm” bởi lẽ đó là những điều chưa tốt mà tôi quan sát được ngay trong cuộc sống hàng ngày của mình.

Ngày nay, không ít cô gái thể hiện phong cách đầy mạnh mẽ, cá tính của mình thông qua cách ăn mặc. Những bộ đồ rộng thùng thình, thậm chí chẳng khác nào con trai…khiến nhiều người lầm tưởng rằng tính cách họ cũng như vậy. Người luôn tỏ ra mạnh mẽ nhất đôi khi lại là người mang trong mình trái tim yếu đuối nhất, bởi thế cô ấy phải dùng sự cứng cỏi bề ngoài để che lấp những khoảng trống bên trong tâm hồn mình. Không chỉ quan sát mà phải thật sự thấu hiểu bạn mới có cơ hội khám phá điểm khuất lấp ẩn sâu bên trong một con người, bạn bè hoặc người mà bạn yêu quý.



Cái tôi – đó là sự tự khẳng định những giá trị tốt đẹp của mình đối với toàn xã hội. Ai cũng có trong mình một cái tôi riêng có, không trộn lẫn với bất cứ ai, nhưng quan trọng nó được thể hiện ra ngoài bằng cách nào, hành động ra sao mà thôi. Nếu như người Tây, cái tôi của họ được thể hiện một cách khá rõ ràng, trực tiếp thì người Việt lại khác, nó được giấu kín, ẩn sâu bên trong tầng ý nghĩa của câu nói, thầm chí người ta chỉ dám giữ khư khư cho đến chết. Tại sao vậy? Vì mình kém cỏi ư? Hay sợ nói ra sẽ bị người khác “cười vào mặt”. Tôi không nghĩ như vậy, nguyên nhân một phần nằm trong chính đặc trưng văn hóa dân tộc.

Soi chếu lại lịch sử, có lẽ bạn sẽ hiểu tại sao ta chỉ thích nói sau lưng người khác, ít khi dám thẳng thừng phát biểu quan điểm, trực tiếp nêu lên ý tưởng của riêng mình; bởi lẽ “nếu có chết thì chết chung, tội gì chết một mình”. Văn hóa làng xã, văn hóa cộng đồng đã ăn sâu vào nếp nghĩ, nếp sống của ta bao lâu nay, mỗi người kìm nén cá tính của mình lại trong hai chữ “cộng đồng” mà quên đi rằng “cá nhân mới là trung tâm thể để phát triển” dân tộc.

Trong guồng quay của cơ chế thị trường cũng như quá trình hội nhập quốc tế, việc che giấu quan điểm sẽ khiến ta tự đánh mất những cơ hội mới của chính mình. Bởi lẽ bộ quần áo bạn mặc trên người không nói lên bạn là một kẻ giàu sang hay nghèo đói, mà chính cách bạn suy nghĩ, dũng cảm bày tỏ quan điểm của mình sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất để khẳng định cái tôi độc lập, độc đáo của bạn đối với người khác, và với cả chính mình.

“Tôi sinh ra không phải để làm một kẻ tầm thường”, đây là câu nói mà tôi vô cùng tâm đắc của diễn giả Trần Đăng Khoa. Nó hòa toàn không phải thể hiện một cái tôi tự cao tự đại, bốc đồng mà được xuất phát từ thái độ thấu hiểu chính mình. Không khó để hiểu tại sao những thanh niên tuổi hai mươi lòng hừng hực ngọn lửa đam mê, sức sống nhưng lại rất dễ rơi vào trạng thái tuyệt vọng, chán chường. Nguyên nhân đến từ  cái tôi của họ chưa đủ độ chín chắn cũng như kiên trì để theo đuổi con đường thành công mà họ đã lựa chọn. VIệc dám khẳng định cái tôi – bản ngã riêng có của mình là cách bạn dám trách nhiệm hoàn toàn với cuộc đời, tương lai mà bạn đã lựa chọn.

“Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất. In dấu lại trong trái tim người khác” .

Tuesday, April 1, 2014

Thói sĩ diện hão

Cô gái: Bác ơi bán cho cháu hai bát cháo thịt nhé.

Bác: Ừ, hai cháu đợi bác một chút, bác xong ngay đây. J

Câu chuyện có lẽ sẽ chẳng có gì đặc biệt, nếu sau  một hồi ngồi tâm sự, chàng và nàng tranh nhau trả tiền khi hai bát cháo vẫn còn đầy.

Bà chủ tỏ vẻ ngạc nhiên: Sao hai cháu không ăn mà bát vẫn còn nguyên vậy?
Chàng trai trả lời cụt lụt, với lòng sĩ diện dâng trào như kẻ chụp được phút giây thể hiện mình: vì người yêu không ăn nên không muốn ăn.

Nhiều người dám nhìn thẳng vào sự thật cho rằng thói sĩ diện là MÓN ĂN BÌNH DÂN của người Việt mà bạn có thể gặp bât cứ nơi nào, ở đâu và bất cứ ai. Người ta sĩ diện trong lúc đi ăn với bạn gái, lúc có tiền môt chút, hay khi mới được thăng chức… Sĩ diện mang đến cho họ cảm giác của lòng kiêu hãnh như được đứng cao hơn người khác một bậc, nhưng thực ra theo tôi ấy là sự ẢO TƯỞNG SỨC MẠNH ĂN HẠI.


Thử tưởng tượng xem, nhiều bạn gái đi ăn với người yêu, rõ ràng kêu đói mà cứ ngồi gắp thức ăn như mèo, nhỏ nhẹ đến “cọng giá phải cắn làm tư” khiến chàng không khỏi lo lắng “hay thức ăn không ngon?”. Chẳng mấy chốc, bạn lại bắt gặp nàng ở nhà, ngồi một mình sụp soạt bát mỳ tôm vì lòng dạ đói cồn cào.  


Trái ngược với người Tây, người Việt đi nhà hàng rất hiếm khi ăn hết thức ăn, thường chỉ nhìn ngắm nó như kiểu “ngán lắm rồi”. Ấy thế, có lúc lại vồ vập từng miếng một khi vào quán Buffe, để rồi trong câu chuyện không vui tại một nhà hàng Thái Lan họ phải để hẳn chữ Việt  to đùng “ Không tiếp khách Việt Nam”. Đồ ăn không có tội! Phải chăng, ta không biết trân trọng sức lao động, của người khác và của chính mình.

“Một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”. Thói sĩ diện giống như một thứ axit vô hình ăn mòn suy nghĩ,  khiến ta phải trói mình trong cái lồng của sự giả tạo, không dám thể hiện cũng như sống thật với chính mình.

Thế nên cũng dễ hiểu tại sao giờ lại có lắm cặp vợ chống chia tay sau khi kết hôn đến như vậy. Đơn giản, khi yêu là giai đoạn nồng cháy nhất, ngọt ngào nhất, cũng là những phút giây tốt đẹp nhất. Nhưng “Vàng chưa thử lửa thì khó mà biết đấy là vàng thật hay giả”. Chỉ đến khi sống cùng nhau, phải sát mặt nhau hàng ngày, chàng mới tá hóa “Ơ,  khi yêu nhau, người yêu  trắng và xinh thế, mà sao giờ  nhìn nàng để mặt mộc lại chẳng được như vậy”. Nàng cũng hết sức bàng hoàng về thái độ anh chồng  khi không còn được ân cần chu đáo và nâng niu như xưa nữa.

Buồn ơi là sầu!

Chẳng phải trỉ trích, chê bai hay lên án một ai, đơn giản tôi chỉ góp một hòn gạch để bạn hiểu và dám nhìn thẳng vào sự thật mà thôi.


Hãy là chính mình, đừng để người khác biến bạn thành một con rối bởi lẽ nếu người yêu bạn chỉ khen bạn lúc trang điểm, lúc xinh xắn nhưng lại phàn nàn khi cô ý để mặt mộc thì bạn biết mình phải làm gì rồi đó. Chia tay sớm  là vừa, đừng để lâu kẻo muộn!

Friday, March 28, 2014

Những ngày cuối tháng ba…

Còn đang mải mê trong giấc mơ mộng mị của ngày thứ bẩy, tiếng chuông báo thức “đáng ghét” cứ kêu inh ỏi làm bạn phải dậy tắt…chỉ còn vài ngày nữa là hế tháng ba rồi sao.

Mùa xuân ở Hà Nội cứ như một cô thiếu nữ đỏng đảnh đến mức khó chịu. Nước mắt của người con gái mới yêu cứ khắc khoải không dứt như những cơn mưa dầm tràn từ ngày này qua ngày khác đến não lòng. Thế rồi, như một định lý tất yếu, sau cơn mưa trời lại sáng, bù đắp cho những trận mưa bất chợt và ướt át là mấy ngày Hà Nội yên ả với nắng nhạt và gió heo may, đủ chạm vào lòng người những xúc cảm xuyến sang.



Hết tháng…? Một cảm giác hối tiếc chạy dọc từ đầu xuống khiến lòng tôi như trĩu lại “cũng được ba tháng tính từ tết rồi đấy nhỉ?” ấy mà tôi chẳng thấy mình học được tí gì có giá trị một chút cả. Mỗi ngày cứ trôi qua trong khối suy nghĩ nhạt nhòa và vô vị của đứa trẻ mới lớn: thái độ làm việc thiếu tập trung, những cảm xúc hời hợt, lo lắng những chuyện đâu đâu để rồi chẳng giúp ích được gì cả. Buồn vì chính mình!

Ai đó hỏi “Đâu là khoảng thời gian quý giá nhất với bạn?”. Tôi nhìn về quá khứ, chìm đắm trong xúc cảm của hạnh phúc đã qua, nhưng không phải. Thế rồi, những dự định trong tương lai bất chợt ùa đến với những kế hoạch hướng đến một cuộc sống tốt đẹp và đầy đủ, và một lần nữa tôi phải thất vọng. Trở về hiện tại, tôi sung sướng tìm thấy “khoảng thời gian quý giá nhất đối với mình là ngay lúc này đây, trong chính phút giây hiện tại này”, nhưng cũng đủ đau xót để nhận ra rằng, nếu không biết trân trọng và tận dụng chắc chắn tôi sẽ đánh mất nó, thời gian sống của tôi sẽ trôi đi một cách vô nghĩa.

Ánh bình minh rớt mình trên từng nhành cây ngọn cỏ, xa xa tlà tiếng còi xe cộ ngoài phố, dòng người hối hả ngược xuôi trong guồng quay của công việc, của “cơm áo gạo tiền”.

Thế nhưng là Con người, dù bạn có mang trong mình bộ máy hoàn hảo nhất thì cũng có lúc cần phải nghỉ ngơi, có thời gian để tu sửa, thêm dầu cho động cơ trước khi tiếp tục một hành trình. Cuộc đời vốn là một bản nhạc kì diệu,mang trong mình những thanh điệu cao và cả nốt trầm.

Trong chuỗi thời gian chật khít với công việc của mình, hãy cố gắng dành riêng cho mình một khoảng lặng nhỏ nhoi, để thư giãn cho thoải mái đầu óc, làm những công việc mình thích, nói chuyện với ai đó bạn yêu mến, lang thang trên con đường vắng…

Cuộc  sống vẫn vậy, từng ngày trôi qua theo quy luật tất yếu của vũ trụ, chỉ riêng có một thứ có thể thay đổi, đó là thái độ và suy nghĩ của con người – sản phẩm hoàn hảo của Thượng đế!
Have a good weekend!  <3 

Thursday, March 27, 2014

GIA ĐÌNH KHÔNG PHẢI LÀ TẤT CẢ?

Đã bao giờ bạn nhìn xuống đôi chân của mình rồi tự hỏi “thế qué nào mình lại phải mang dép, đeo đẳng cho nó đến hết cuộc đời” chưa? :P (“thằng viết bài này bị điên à, hỏi câu ngu thế, bởi có hàng ngàn lý do để trả lời câu hỏi ngốc xít này, chẳng như đi dép sẽ tránh được một hòn đá hay mẩu kim tiên nào đấy, hay nhu  cầu làm đẹp của con người…).

Hầu hết mọi người đều cho rằng gia đình là tất cả, là giá trí vĩnh viễn tồn tại bên trong mỗi người, cũng giống như đôi dép kia, gia đình sẽ đeo bám cho đến khi bạn “trở về với cát bụi”. Không phủ nhận những giá trị thiêng liêng và cao quý của gia đình trong mối quan hệ với một đứa trẻ từ lúc sinh ra cho tới khi khôn lớn trưởng thành.


Thế nhưng, ở một góc độ khác, đặt vào nếp suy nghĩ và văn hóa của người Việt lâu nay, đôi khi gia đình lại là MỘT GÁNH NẶNG, là rào cản trong việc  xây dựng một cá nhân độc lập. Những câu nói vô thưởng vô phạt như “trách nhiệm thuộc về tập thể, ý thức của mỗi cá nhân” nghe thì có vẻ to tát, nhưng thực ra chả có ý nghĩa gì cả. Nó xuất phát từ một nếp suy nghĩ vô kỉ luật, vô trách nhiệm và văn hóa BẦY ĐÀN của ta lâu nay.

Gia đình không phải là tất cả??? Tại sao vậy? Thử hỏi những em bé đang học cấp 1 xem, một ngày nó phải học nhiêu tiếng, phải thi học sinh giỏi bao nhiêu lần trong năm, phải đi học thêm bao nhiêu môn,…và cuối cùng dành bao nhiêu thời gian để vui chơi, thỏa sức sáng tạo??? Không phủ nhận, người Việt hiếu học, nhưng nhiều khi nó cũng phát từ sự SĨ DIỆN HÃO thì đúng hơn. Bởi lẽ “con của cán bộ mà học dốt thì còn gì nhục bằng!”.

Gia  đình có phải là ÁP LỰC đối với bạn? Bạn đang theo học trường đại học cho bố mẹ chọn hay nó xuất phát từ ước mơ, niềm đam mê? Hãy thú thật với chính mình. Sau khi giải thoát cuộc đời học trò sau chuỗi ngày tháng ôn thi “quằn quại trên đống bài vở” bằng tấm vé vào đại học, có lẽ bố mẹ còn vui mừng hơn tôi nhiều. Đương nhiên là ngoài việc hạnh phúc cho con, hơn cả đó còn là niềm tự hào vô giá khi được KHOE với mọi người.

Wednesday, March 26, 2014

TÌNH YÊU BẮT ĐẦU TỪ CÁI DẠ DÀY

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!”

Có khi nào bạn say đắm một chàng trai vì những vần thơ, tiếng đàn lãng mạn của người đó? Hay là thổn thức bao đêm chỉ bởi ấy là một anh chàng ga lăng và hào phòng?


Tình yêu là một KẺ LỪA DỐI TRƠ TRÁO từ đầu cho đến cuối câu chuyện. Đây không phải là một lời nói đùa! Cứ thử ngẫm mà xem, mào đầu nó đến với người ta bằng những ngôn từ có cánh cùng với sự kết hợp cử chỉ phi ngôn từ hết sức biểu cảm. Cho dù bạn có xấu bằng trời, thậm chí vẻ đẹp của bạn có thể “ngang tài ngang sức “ với Thị Nở đi chăng nữa, thì “nhìn Thị thế mà có duyên” bởi “trong mắt anh, em là cả thế giới” cơ mà. Có thể nói, giai đoạn đầu của tình yêu là đỉnh điểm của cao trào hạnh phúc với cả chàng trai và cô gái.



Tình yêu giống như miếng mồi nhử chuột, từng ít, từng ít một, kiểu gì bạn cũng bị mắc bẫy. Cái nháy mắt tình tứ của cô gái, hay bàn tay siết chặt của chàng trai là liều thuốc độc vô hình, khiến họ mê mẩn trong men say tình ái, trong khi chưa thật sự hiểu suy nghĩ và tâm hồn của nhau.

Còn nữa, tình yêu bắt đầu từ cái dạ dày ư? Nghe thật buồn cười! Nó phải bắt đầu từ trái tim hay một thứ gì đó thiêng liêng, cao quý hơn cơ chứ!

 Bạn có bao giờ nghĩ điểm cuối của tình yêu là một QUÁN ĂN không? Trong một buổi hẹn hò lãng mạn, hai người ngồi âu yếm, tâm sự một thôi một hồi rất tốn calo, kiểu gì cũng đói, lượn lờ vài vòng đâu đó rồi kết cục lại dừng chân tại một quán chè cháo nào đấy. Thực ra đây là một suy nghĩ hết sức thực tế, bởi chẳng đứa con trai nào muốn lôi một cô nàng xinh đẹp, eo thon, chân dài nhưng khổ nỗi không biết nấu ăn về trình mẹ cả. Tình yêu cũng là sản phẩm của con người, nó bắt nguồn từ quy luật: khi đời sống vật chất chưa được đảm bảo, “cơm chưa lành, canh chưa ngọt” thì cái giá trị xinh đẹp của con người chẳng chóng thì cũng tàn úa.

Nghịch lý ông nội

 Ngày bé , chắc hẳn ít nhất một lần bạn đã từng đọc Doremon và biết đến câu chuyện du hành thời gian.

 Bạn có muốn một ngày nào đó mình sẽ ngược dòng thời gian quay trở về quá khứ để gặp lại những người mà bạn đã từng có nhiều kỉ niệm mà giờ đã không thể gặp được họ nữa không? Hay nói chuyện với những vĩ nhân và chứng kiến những sự kiện lịch sử qua hàng triệu năm . Thậm chí bạn muốn đi tới tương lai để nhìn thấy nền văn minh của chúng ta phát triển đến mức độ nào; hoặc đơn giản chỉ để biết đâu là điểm kết thúc của loài người. 



Thời gian là một điều kì diệu mà con người có thể cảm nhận được từ vũ trụ, nhưng chúng ta chỉ có thể đứng nhìn nó trôi như một dòng sông và chấp nhận tất cả những gì nó đem lại. Đã khi nào bạn tin một ngày  chúng ta có thể kiểm soát được nó, tự do di chuyển trong không gian bốn chiều, chạy đến tương lai hay trở về quá khứ.

 Thực tế, đây là một đề tài hấp dẫn khởi nguồn cho rất nhiều bộ phim khoa học viễn tưởng đình đám, gieo ước mơ cho biết bao người muốn một ngày có thể kiểm soát được cỗ máy thời gian. Trong  quá trình thực hiện giấc mơ này họ gặp phải một bài toán rất nổi tiếng, kinh điển trong lĩnh vực du hành thời gian.

Đó là “ Nghịch lý ông nội  ”. Theo nghịch lý này “Có một người đàn ông du hành thời gian về quá khứ và giết ông nội mình trước khi ông mình cưới bà nội. Kết quả là cha của anh ta sẽ không được sinh ra, điều đó dẫn tới người đàn ông đó sẽ không bao giờ được ra đời thì sao anh có thể du hành về quá khứ. Nhưng nếu anh không về quá khứ để giết ông nội mình thì ông nội anh phải còn sống và điều đó nghĩa là anh vẫn được ra đời và có thể vượt thời gian để giết ông nội mình.

Từ đây nó lại dẫn tới một giả thuyết mới, khiến chúng ta không khỏi ngỡ ngàng. Vậy thế giới mà bạn đang sống và chính bạn có thể không phải là duy nhất? Có nghĩa là mỗi việc mà bạn gặp phải hôm nay, như bị điểm kém , đi hẹn hò với người yêu, lấy vợ/chồng... có thể đã xảy ra hàng triệu lần trước đó rồi và sẽ còn tiếp tục xảy ra hàng triệu lần nữa. Cho đến cái ngày mà bạn chết có thể đã được ấn định, và ở một vũ trụ song song nào đó, ngay lúc này đây có thể bạn mới chào đời, và tại một vũ trụ song song khác, bạn đang trút hơi thở cuối cùng.
 Mình đoán chắc là nhiều bạn đọc tới đây sẽ không hiểu được. Nếu bạn muốn một lời giải thích rõ ràng hơn hãy comment bên để ad chia sẻ thêm về điều này.

Tuesday, March 25, 2014

ĐỪNG SỐNG NHƯ MỘT CON RỐI

“H. dậy sớm ăn sáng đi học mau con?” – “Hic, mới 5 giờ sáng thôi bố à. Cho con ngủ thêm 1 lát nữa đi.”

“Bố đã bảo rồi mà, biết sáng đi học thì tối qua đừng có xem phim muộn như vậy chứ!”


Người xưa nói “Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”, nhưng liệu đây có phải là sự giống nhau của không ít em bé Việt Nam mà từ nhỏ đã được bao bọc bởi bố mẹ? Cuộc sống của bạn phụ thuộc vào sự lựa chọn của người khác, từ việc bạn phải ăn gì vào bữa sáng cho đến câu chuyện trọng đại như “bố mẹ đã làm mối cho con rồi!” :P Đừng lảng tránh nó, điều tôi nói ở đây là sự thật và nó cũng xuất phát từ chính cuộc sống của tác giả. Tôi hoàn toàn không phủ nhận sạch trơn công lao của gia đình, sự nuôi dưỡng, dìu dắt của bố mẹ đối với sự trưởng thành một con người. Ở đây, tôi chỉ muốn nhấn mạnh thêm đến sự tự chủ, làm chủ cũng như trách nhiệm của mỗi cá nhân trong cuộc đời của chính mình.

Thử tưởng tượng xem, hàng năm có bao nhiêu sinh viên chọn trường hay thi đại học theo sự quyết định của bố mẹ, ở Việt Nam nói riêng và trên thế giới nói chung? Sự chán nản trên giảng đường đại học xuất phát từ một trái tim thiếu ngọn lửa đam mê, bởi đơn giản thôi bạn học cho bố mẹ chứ đâu phải cho mình. Bạn muốn trở thành một nữ nhà báo năng động, thông minh;  nhưng mà…”con ơi, nghề báo vất vả lắm, phải đi đây đi đó nhiều, cuộc sống bấp bênh; hay con đi học sư phạm rồi sau này ra trường bố xin cho một công việc ổn định”. Mỗi ngày một ít, suy nghĩ của bố mẹ đè nặng lên suy nghĩ của bạn, bạn quyết định “vứt bỏ đam mê” của mình để SỐNG CHO BỐ MẸ, chấp nhận buông xuôi, để mỗi ngày trôi đi trong nhạt nhòa và vô vị.
Tôi hỏi – “Bạn thích điều gì nhất?”. Đừng trả lời giống như một cái máy, “xem phim, nghe nhạc, shopping…” chỉ là công cụ để giải trí, xả stress chứ không phải là đam mê mà bạn sẽ dành cả cuộc đời mình để theo đuổi. Hãy dành cả trái tim và khối óc của mình để tìm kiếm nó và đừng bao giờ bỏ cuộc. cái giá của việc theo đuổi đam mê khá đắt, có thể bạn sẽ mất rất nhiều công sức, đôi khi cảm thấy mệt mỏi, khó khăn nhưng nếu kiên trì thì bạn sẽ có được tất cả, điều đó hoàn toàn xứng đáng.

Hơn nữa, cũng chỉ có chính bạn mới hiểu được bạn đang nghĩ gì và muốn gì. Bố mẹ hay gia đình mà tôi đưa ra ở đây cũng là một trong những ví dụ điển hình mà con người, nhất là giới trẻ đã, đang và sẽ gặp phải trên hành trình tìm kiếm đam mê và cuộc sống mà họ theo đuổi. Cách đơn giản nhất để không bị lệ thuộc tức là TỰ DO TRONG SUY NGHĨ. Điều đó nghĩa là sao? Bạn đã từng nghe đến hội chứng Stockholm của những nạn nhân bắt cóc lâu ngày phải đấu tranh với những suy nghĩ trái ngược về việc có nên trốn thoát khỏi tay những kẻ họ vừa căm ghét, vừa có những tình cảm quý mến qua quá trình tiếp xúc lâu ngày hay không? Điều đó có nghĩa là bạn hoàn toàn có thể làm thay đổi suy nghĩ của những người xung quanh theo ý muốn của mình, nhưng trước hết phải thay đổi chính mình đã!

Hãy nhìn vào gương và nói “tao yêu mày lắm”. Nghe có vẻ điên rồ nhỉ? Nhưng đừng nghĩ nó là đùa bởi chỉ khi bạn yêu bản thân mình, bạn mới chịu suy nghĩ để tìm kiếm đam mê và hướng đến con người, cuộc sống mà chính bạn mơ ước.


Bạn là MỘT, là RIÊNG, là DUY NHẤT. Và “thời gian của bạn là giới hạn, vì thế đừng mất công để sống cuộc đời của một kẻ khác!”

CON CHIM VÀ NHỮNG VIÊN KẸO

Thiên đường - chốn thần tiên mà loài người hằng mơ ước, bởi nó mang đến giá trị của sự vĩnh hằng và xúc cảm của hạnh phúc tột đỉnh. Địa ngục – thế giới của cái chết, nỗi sợ hãi, bất lực, đấu tranh và nó trái ngược với thiên đường. 

Dựa trên nền tảng Facebook, DEAD JUMPER - CON CHIM VÀ NHỮNG VIÊN KẸO được ra đời. Trò chơi mang lại cho game thủ những cao trào cảm xúc vô cùng mạnh mẽ, từ trạng thái lâng lâng “chín tầng mây” cho đến khi bất lực vì rơi tuột khỏi sức hấp dẫn của các viên kẹo. Thiên đàng và địa ngục ở đây chính là cảm xúc trong game của chính bạn.

Các mức xếp hạng được chọn lọc kỹ càng, gồm có: Beginner, Normal, Good, Talented, Excellent, Superman. Thật không còn gì thú vị hơn khi nghe tiếng “yo yo” của chú chim leo lên từng nấc thang viên kẹo đầy ma lực, đẹp nhưng khó nắm bắt.


CỨ THỬ XEM, MẤT GÌ ĐÂU! 






Đây cũng là lần ra mắt game đầu tiên, HAPPY CRAZY rất mong nhận được những góp ý hữu ích và có giá trị từ mọi người! Cảm ơn!





Sunday, March 23, 2014

Mẹ ơi con biết yêu rồi


Mẹ ơi con biết yêu rồi 



Em bé ngây ngô hỏi: “Yêu là gì hả mẹ?” – Trên đôi môi mẹ lấp lánh một nụ cười, mẹ bảo “Tình yêu rộng lớn lắm con à, hạt giống tình yêu được ươm mầm từ những em bé cho đến khi con khôn lớn trưởng thành và ngay cả khi con nói lời tạm biệt cuộc sống. Con yêu, lớn lên con sẽ thấu hiểu được tình yêu nó mạnh mẽ đế nhường nào, cũng giống như tình yêu bố mẹ dành cho con vậy!”

Khi trái tim nhỏ bé của bạn thổn thức vì ánh mắt hay nụ cười của một ai đó. Tình yêu trọng bạn ấy chính là NỖI NHỚ. Giống như quy luật của sự tiến hóa, đến tuổi trưởng thành ai cũng mong ngóng, tìm kiếm cho mình “một nửa thế giới” trong hơn 7 tỷ người trên hành tinh rộng lớn này. “Tại sao người ta yêu nhau?” Vì duyên, nợ hay vì họ đã biết yêu rồi?

Nhiều người dành phần lớn thời gian của mình cho công việc, miệt mài với những đam mê và dự định. Liệu đó có phải là tình yêu? Steve, Bill Gate,…có phải là minh chứng tuyệt vời nhất “đam mê cùng với nỗ lực bền bỉ là chìa khóa của mọi thành công” hay sao? Trái tim bạn đang sống với đam mê? Hay vẫn đang khắc khoải tìm kiếm nó? Hãy yêu để đến với đam mê của chính mình!

Mỗi sớm mai thức giấc, trong làn mưa xuân còn nặng hạt, bầu trời đang khoác trên mình chiếc áo nâu đầy u ám. Nhưng ẩn sâu bên trong bạn là lòng nhiệt thành phơi phới du dương thành bản nhạc không lời. vẻ đẹp, sự kỳ diệu đầy sức bí ẩn của thiên nhiên như chạm vào lòng người một tình yêu nhỏ bé mà bền bỉ. “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ - Người khôn người đến chốn lao xao” Có lẽ nào từ thời xa xưa, ông cha ta cũng đã phải lòng với thiên nhiên. Bản chất con người xuất phát từ tự nhiên, vì thế hãy thả hồn mình trở về với miền đất mẹ, để ta biết yêu hơn.


Điều kỳ diệu xuất phát từ chính con tim và suy nghĩ của bạn. Dù bạn có cảm thấy chán đời, mệt mỏi hay tràn đầy cảm xúc yêu thương, hạnh phúc đi chăng nữa, CUỘC SỐNG VẪN VẬY và trái đất vẫn quay quanh mặt trời. Hãy lựa chọn cách sống, thái độ cho chính mình ngay từ bây giờ! I LOVE MY LIFE  <3

Wednesday, March 12, 2014

SỨC MẠNH CỦA LỜI NÓI DỐI

Mẹ hỏi "Con đi đâu mà về muộn thế?" Cô bé trả lời "Con đi học thêm ạ". Nhưng bạn thử đoán xem, em ý vừa vội nói lời tạm biệt người yêu ngoài cổng. ^.^
Bạn từng nói dối bao giờ chưa, nói dối người khác và thậm chí nói dối chính bản thân mình? Thú thật là tôi đã từng. 



the truth


Trong guồng quay của xã hội hiện đại, con người mải mê với đống công việc, các mối quan hệ và biến những lời nói dối trở thành một công cụ hữa hiệu đến đáng sợ. Những lời nói dối được "NHẢ" ra ở bất cứ đâu, với bất cứ ai và trong bất cứ hoàn cảnh nào. Đôi khi bạn đau đớn tự hỏi “Mình là ai?”. Những lời nói dối đã biến hóa con người, khiến Bạn không còn là bạn, Sự giả tạo ngay với chính bản thân mình.
Điều gì khiến người ta sợ nói thật đến vậy? Vì lo lắng sẽ bị làm phiền? Mất chút thời gian để giúp đỡ người khác? Hay đơn giản chỉ để cho qua chuyện…
Nói dối nhiều sẽ trở thành thói quen, là con quỷ “Nuốt” lấy nhân cách và tâm hồn bạn.
Không ai trách cứ những lời NÓI THẬT dù đó là chuyện vui hay buồn vì khi đó BẠN LÀ CHÍNH BẠN, đồng thời là Bản lĩnh và thái độ có trách nhiệm của bạn với chính bản thân mình và những người xung quanh! 


Thursday, March 6, 2014

BỆNH LẦN LỮA





“Mày làm bài tiểu luận chưa?” – “Tao chưa, lo gì. Tối làm sáng mai nộp cũng được, giờ xem phim đã.”


 Bạn có thấy mình trong đó không? Tôi thì có. Một đứa sinh viên năm hai, thú thật tôi chưa bao giờ hoàn thành bài tập sớm hơn một ngày so với hạn nộp của thầy cô cả. Có chăng là sớm hơn nửa ngày, còn lại thì lần nào cũng hấp tấp, gõ máy tính như “điên”, rồi vắt chân lên cổ mà chạy ra quán in bài cho kịp giờ nộp.
Kết cục  sau mỗi bài tập tôi cũng chẳng học được gì cả. Kiến thức trôi tuột vào những bộ phim nhiều tập, hàng giờ liền lang thang trên mạng hay tán gẫu với bạn bè… 2 năm, 3 năm rồi 4 năm sau ra trường, một viễn cảnh chung không chỉ của tôi mà sẽ rất nhiều sinh viên Việt Nam nhận được,có gì khác ngoài tấm bằng và những lỗ hổng về kiến thức cũng như trải nghiệm thực tế.

 Không phải cho đến giờ tôi mới nhận ra sự thật đau đớn này, mà cái chính là sức ì trong mỗi con người chúng ta quá lớn. Ta đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng lại quên rằng trách nhiệm đầu tiên thuộc về chính bản thân mình. Những lời hô hào như “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” dường như không đủ sức làm lay chuyển suy nghĩ  và hành động của một con người. Những ước mơ, hay đam mê đẹp đẽ cũng không cánh mà bay dần theo năm tháng để rồi đến lúc muốn hối hận cũng đã quá muộn.
  
 Thời gian cũng không bao giờ ngược dòng cho bạn bù đắp quá khứ. Tôi viết những dòng này không phải để lên lớp hay dạy đời một ai cả, nó xuất phát từ sự  nuối tiếc trong nhận thức của chính bản thân tôi. “ Nhiều người đã chết khi mới 25 tuổi nhưng chỉ được chôn cho đến khi được 75 tuổi”.
Hãy thay đổi khi chưa quá muộn bạn à!